Đang thực hiện
 
Tài khoản
Vui lòng nhập Tên truy cập
Mật khẩu
Vui lòng nhập Mật khẩu
  Quên mật khẩu?
Thứ 4, 29/03/2017 06:24 GMT +7

Cửa sổ blog (ST)

12/09/2011 04:16#1

Symphony

Member

Tham gia ngày: 6 năm trước

Bài viết: 4,648

Cảm ơn: 0

Được cảm ơn: 0

Đại lý vé máy bay jetstar, Đang có vé máy bay giá rẻ thỏa sức bay đi khắp nơi
Đánh mất em "Mặc ấm vào anh nhé, trời lạnh lắm đó, anh nhớ đi tất đấy nhé. Mà anh không được tắm nước lạnh, anh nha". Anh làm hết tất cả những gì em dặn nhưng lại nói anh chưa đi tất, tối anh lại tắm nước lạnh, anh quên không quàng khăn rồi, chỉ muốn em giận để anh biết em yêu anh nhiều thế nào? Hôm nay sao trời mưa to thế? Anh đang nghe bài hát "Hai Ba Năm", bài hát buồn quá, lời bài hát giống hoàn cảnh của chúng mình em nhỉ? Đúng, sẽ chẳng có ai có thể thay thế được em trong trái tim anh, dù bên anh giờ sẽ chẳng bao giờ có em. Nhớ lắm! Khuôn mặt có phần bướng bỉnh của em. Em bảo em hiền như cục đất, em chỉ hiền với người ngoài thôi, với anh em hay bắt nạt anh lắm. Nhưng có sao vì em mãi là Cục Đất bên anh mà.

Nhớ lắm! Những lần được đi chơi cùng em, dù chúng mình rất ít được đi chơi, cũng phần là do công việc em nhỉ?

Nhớ lắm! Những lần nắm tay thật chặt để chứng minh chúng mình sẽ ở bên nhau và sẽ không bao giờ xa nhau anh nhé. Em khờ lắm, ai xa em đâu.

Nhớ lắm! Những nụ hôn vào những ngày đông giá lạnh chúng mình trao nhau để chẳng ai trong chúng ta thấy cô đơn và lạnh lẽo nữa.

Nhớ lắm! Những lời dỗi hờn, yêu thương, quan tâm của em. "Mặc ấm vào anh nhé, trời lạnh lắm đó, anh nhớ đi tất đấy nhé. Mà anh không được tắm nước lạnh, anh nha". Anh làm hết tất cả những gì em dặn nhưng lại nói anh chưa đi tất, tối anh lại tắm nước lạnh, anh quên không quàng khăn rồi, chỉ muốn em giận anh để anh biết em yêu anh nhiều thế nào? Em khờ lắm, anh sẽ làm như em nói để không ốm.

Nhớ lắm! Những bữa cơm bên em. Lúc nào em cũng bảo "em vụng lắm, nấu ăn không ngon, chỉ sợ sau này anh không ăn được những món em nấu thôi", nhưng em đâu có biết em nấu ăn rất ngon. Từ lúc yêu em, anh đã được ăn rất nhiều món ngon và ăn được rất nhiều món mà trước kia anh không thể nào ăn được.

Nhớ lắm! Những lần anh ốm, dù em không ở bên anh được. "Anh phải uống thuốc, ăn nhiều anh nhé. Anh là chúa xem thường sức khỏe của mình đấy?". Em đâu biết rằng anh chỉ làm nũng em thôi, anh đã uống thuốc, ăn nhiều rồi. Anh sẽ cố gắng rèn luyện sức khỏe để sau này em sẽ không vất vả vì những lúc ốm của anh chứ. Em vậy mà dễ bị anh gạt quá.

Nhớ lắm! Những lời nhắn động viên, yêu thương từ em: "Cố gắng lên anh yêu nhé", anh đang cố gắng em nè. Thỉnh thoảng anh lại nhận được tin nhắn "Em yêu anh", chỉ cần vậy thôi đã làm anh hạnh phúc và yêu đời lắm. Sẽ chẳng bao giờ anh xa em đâu vì anh cũng yêu em nhiều như em yêu anh mà.

Nhớ lắm! Những lần em khóc. Anh đã rất đau lòng khi em khóc, nhưng anh lại hạnh phúc khi biết những giọt nước mắt đó là vì anh và là vì hạnh phúc mà em khóc. Nhưng có lúc anh đã làm em buồn, giờ anh sẽ không làm em phải khóc vì anh nữa. Anh hứa với em yêu của anh đó. Bề ngoài em tỏ ra rất mạnh mẽ, nhưng anh biết em cũng có lúc yếu đuối như bao người con gái khác, hãy hứa với anh là không khóc dù không có anh bên cạnh em nhé?

Nhớ lắm! Cái cách em dạy anh học những môn chính trị. Đúng là cô giáo có khác, anh đang buồn ngủ mà cứ bắt anh học. "Mai anh thi TN rồi mà không thuộc thì sao thi được, nghe em anh phải học chứ", thế mà em về anh lại lăn ra ngủ để kết quả thi không tốt. Anh lại làm em khóc, anh xin lỗi, nhưng anh đâu muốn vậy, anh không giận em mà anh giận bản thân mình không nghe lời em học hành cẩn thận mới có kết quả như vậy, nhưng cũng qua môn chính trị em nhỉ. Anh lại ra trường đúng dự định. Cảm ơn em, em yêu.

Nhớ lắm! Những lần sinh nhật của chúng mình, chẳng hoa, cũng chẳng quà, nhưng sao anh vẫn thấy hạnh phúc khi bên anh luôn có em và những lời chúc tình cảm từ em. Không ai biết sinh nhật thật của anh, chỉ có em thôi. Cảm ơn em, em yêu.

Nhớ lắm! Những lần em dỗi hờn vô cứ chỉ vì những lý do thật lạ. Nếu ai xem bói cũng đúng thì làm gì có sự đau khổ trên thế gian này em nhỉ? Thế nên chẳng bao giờ anh tin những trò bói toán đó cả. Anh biết lúc đó em muốn anh thay đổi để khỏi giống như những gì em xem thôi, anh hiểu vì em không muốn xa anh mà. Anh mãi chỉ yêu một người, em sẽ không phải vất vả về anh đâu nên em không suy nghĩ chuyện đó nhé. Em khờ lắm.

Nhớ lắm! Lần anh say rượu. Lần đầu tiên anh say rượu, em còn nhớ không? Em đã vất vả cả ngày mồng 3 tết, tội em không được đi đâu chơi. Không uống được rượu nhiều lúc cũng khổ, làm vất vả nhiều người. Từ lần đó anh chưa lần nào say nữa vì sợ em không thích.

Nhưng tất cả giờ chỉ là kỷ niệm của hai chúng mình phải không em?

Anh biết...

Từ giờ trời có lạnh 0 độ, anh có ốm nhiều, anh có tắm nước lạnh suốt mùa đông, anh có làm gì đi nữa cũng chẳng có ai ở bên cạnh bảo anh thế này thế kia nữa. Anh đã sai khi đánh mất tình yêu, đánh mất người con gái anh yêu bằng cả trái tim mình.

Anh sẽ giữ mãi những kỷ niệm hạnh phúc êm đềm bên em.

Nhớ lắm, em yêu của anh à.
12/09/2011 04:16Top#2

Symphony

Member

Tham gia ngày: 6 năm trước

Bài viết: 4,648

Cảm ơn: 0

Được cảm ơn: 0

Lý do yêu em Trong một lần cùng em dạo chơi công viên, đột nhiên em dừng lại đứng trước mặt hỏi tôi một câu lạ lùng: - Anh tại sao anh lại yêu em? Tôi nhìn em mỉm cười và trả lời:

- Sao em lại hỏi vậy? tình yêu mà!

Em giận dỗi quay đi:

- Không nói được lý do tức là anh không yêu em.

Tôi thần người bảo:

- Không thể suy diễn như vậy được.

Em quay lại ngoan cố nói:

- Nhưng bạn trai của các bạn em luôn cho các bạn ấy biết lý do mà anh ta yêu.

-Thôi được: Anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác!

Nghe thấy vậy em chạy lại ôm choàng lấy tôi hồi lâu. Hôm đó mới thật nhiều chuyện để nói làm sao.

Mọi chuyện vẫn êm đẹp nếu không có vụ tai nạn xe máy đến với em. Chân em bị gãy có thể phải ngồi xe lăn suốt đời, mặt em bị băng bó một bên. Thời gian đầu em trở nên khác hẳn so với trước. Em ít cười mặt lúc nào cũng u buồn, suốt ngày chỉ ngồi ở trong phòng, em không còn quan tâm đến những suy nghĩ, những cảm nhận của người thân nữa.

Niềm tin của em đã gần như sụp đổ không còn tin vào ai nữa, không còn tha thiết yêu thương chính mình và mọi người xung quanh. Biết vậy mẹ đã chăm sóc em rất chu đáo, cẩn thận, trông em từng giấc ngủ.

- Con uống sữa đi rồi mẹ đưa con ra ngoài đi dạo nhé!

- Con không cần mọi người thương hại, con không muốn sống nữa con căm thù cuộc đời này!

Những lời nói của con như dao cắt vào da vào thịt bà, nước mắt bà như muốn rơi xuống nhưng bà nghĩ rằng mình không kiên cường sao có thể chăm lo cho nó được chứ, bà cố kìm lại rồi an ủi con gái.

- Cố gắng lên con cuộc sống vẫn còn nhiều điều đang chờ con ở phía trước.

Hàng ngày đi học về tôi đều ghé qua nhà em kể những câu chuyện cười cho em nghe, đọc những cuốn sách mà em thích, nấu những món mà em thích ăn. Những việc mà tôi làm đều muốn em được vui, có thêm niềm tin và nghị lực vượt qua khó khăn trước mắt.

Tôi nói:

- Em còn nhớ không ngày trước em thường bắt anh trả lời rằng vì sao anh yêu em.

- Vâng ! Em nhớ.

- Khi đó anh đã trả lời em:

Anh yêu em vì em xinh đẹp, nhưng với vết sẹo trên mặt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa. Anh yêu em vì em giỏi giang, nhưng bây giờ em có làm được đâu, vậy thì anh không thể yêu em. Anh yêu em vì em nhanh nhẹn, nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn, đây không phải là lý do giúp anh có thể yêu em. Anh yêu em vì nụ cười của em, bây giờ anh không thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó than vãn. Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác, nhưng bây giờ mọi người lại quan tâm đến em quá nhiều. Rõ ràng anh không nên yêu em nữa!

- Em hiểu rồi, bây giờ anh muốn chia tay với em có phải không?

- Ừ giờ em chẳng có lý do gì khiến anh phải yêu. Vậy mà anh vẫn yêu em thậm chí còn yêu hơn cả ngày xưa nữa. Bây giờ em có cần lý do nào nữa không em yêu!

- Anh yêu! Em thật ngốc nghếch, bây giờ em chẳng cần lý do nào nữa cho tình yêu của chúng ta...
12/09/2011 04:16Top#3

Symphony

Member

Tham gia ngày: 6 năm trước

Bài viết: 4,648

Cảm ơn: 0

Được cảm ơn: 0

Một buổi đi câu ... Bỗng cảm thấy sợi dây động đậy trên tay, không chắc lắm, nhấc lên thử. Vuuuut....Sợi dây cước căng lên như dây đàn, chạy lăng quăng trên mặt nước. Kinh nghiệm cho biết, một "em" khá bự đang ở dưới đấy... Như thành một thói quen, cứ sáng thứ hai đầu tuần là cái đầu nó dựng thân mình dậy cho dù đôi mắt đang còn nhắm tịt vì ngái ngủ. Đơn giản là ngày đi câu cá đã đến. Cái cảm giác rờn rợn lạnh dọc thân người trong khoảng không gian mênh mông sông nước đã thành cái thú khó bỏ! Sáng nay như đã hẹn với thằng bạn thân, hai thằng chuẩn bị lô lốc nào mồi, ống câu và cả hai cái cần câu máy. Nhưng ra đến điểm câu là cầu cảng Hải Quân thì thất vọng tràn trề, vì quên canh con nước nên đến hơi sớm. Nước sông cạn, trơ ra cả cái khung bê tông của gầm cảng bám đầy hào trên ấy! Như thế thì có cá mắm gì mà câu. Quyết định quay về.

Vào quán, gọi 2 ly cafe đá, bàn tán đủ thứ chuyện. Có lẽ cũng đã lâu lắm rồi tôi với hắn nói chuyện nhiều đến vậy. Từ chuyện làm ăn, đến chuyện gia đình con cái ... Nói riết cũng nhàm, không khí như trầm lại. Mỗi thằng theo đuổi mỗi suy nghĩ riêng, có lẽ thời gian đã lấy đi mất rồi những vô tư. Chỉ còn những suy nghĩ cho bản thân, vụ lợi, toan tính...

"Thôi nước lên rồi, câu thôi ". Chắc nịch và nhanh nhẹn vẫn là bản tính của nó, không thay đổi. Vào cảng một lần nữa, bị đuổi ra vì cầm theo cần câu (sáng giờ xui xẻo quá). Điềm báo cho một ngày không mấy thuận lợi.

Hai thằng chạy về nhà cất đi hai cần câu, chỉ mang theo 5 ống câu, thay 2 bộ quần áo bẩn thỉu nhàu nhỉ (tất cả vì sự nghiệp đam mê câu cá). Vào cổng số 2, tránh mặt cha bộ đội hắc ám khi nãy.

"Đi đâu đấy" - "Đi bốc xếp trong cảng". Thế là vào gọn ơ (hờ hờ, cái thân này mà đi bốc xếp cái nỗi gì? Ốm hơn ma đói vậy mà cũng tin).

9h15 phút

... Nước lên đẹp quá, nước chảy vừa phải. Cá sẽ nhiều đây! Hít một hơi thật sâu đón lấy ngọn gió có vị mằn mặn của sông thấy lòng bình yên lạ, quên hết mọi chuyện phiền phức từ sáng đến giờ.

Nào thì soạn ra ống câu, mồi câu và buông câu. Bắt đầu cho một ngày chinh phục đầy cam go và thử thách.

1 tiếng rồi gần 2 tiếng đồng hồ. Không câu được một con nào, toàn hết mồi. Trong lòng cảm thấy bắt đầu khó chịu, tự trấn an bình tĩnh, đổi điểm câu. Lần này có vẻ khả quan hơn. Một con, rồi hai con... nhiều hơn, hình như đụng trúng bầy, toàn cá "đù" ( tên thật đấy nhé) cỡ 2 ngón tay hoặc lớn hơn chút đỉnh. Nhưng cái gì thịnh quá cũng phải đến lúc suy. Chừng một tiếng đồng hồ sau thì mọi thứ lại yên tĩnh trở lại, miếng mồi cũng không thèm động đậy. Chẳng hiểu hôm nay sao nữa, cá mắm gì chắc đi ăn giỗ hết rồi!?

1h 30 chiều

Không câu cá nhỏ nữa, đổi qua câu cá lớn. Đổi lưỡi lớn hơn, móc con tôm sống, gắn phao, câu nửa nước và buông câu. Móc điếu thuốc mồi hút, đầu suy nghĩ mông lung, nghĩ đến tương lai vẫn còn mờ mịt nhiều lắm, cơm áo gạo tiền làm cho cuộc sống khó thở nhiều hơn... Pực pực, sợi dây câu dùng dằng trên tay rồi chùng hẳn. Kéo lên, mất cả chì lẫn mồi! Đấy, chỉ một phút không tập trung thôi mà đã để cho hậu quả “đáng tiếc" xảy ra. Tiếc đứt ruột, thay chì mới, quấn ống cước mới, lưỡi mới, móc một con tôm sống khác to hơn. Tập trung cao độ, mắt nhìn vào cái phao dường như không chớp. 30 phút trôi qua. Tinh thần cũng đã chùng xuống, mắt mỏi gần chết, không gì thử thách lòng kiên nhẫn như câu cá!

Bỗng cảm thấy sợi dây động đậy trên tay, không chắc lắm, nhấc lên thử. Vuuuut....Sợi dây cước căng lên như dây đàn, chạy lăng quăng trên mặt nước. Kinh nghiệm cho biết, một "em" khá bự đang ở dưới đấy. Bình tĩnh nào, bung dây cước ra cho cá lôi đi, một lúc thu vào lại dìu chú em cho mệt nhé! Căng ra rồi chùng vào, cứ như vậy một lúc khá lâu, một cuộc chiến đúng nghĩa giữa người và cá, một bên cố giữ lấy không cho thóat, một bên tìm mọi cách để chạy thoát. Một lúc thấy sợi dây không còn căng lắm, có lẽ anh chàng đã mệt. Nào thì lên, cái đầu đã nhô lên khỏi mặt nước!

Oa, một em cá chẻm (vược) khá to, bằng mắt đoán chừng cũng khoảng 5-6kg. Chết nhé... kéo sợi dây lần lần vào chân cầu cảng. Đưa tay túm lấy thì cá quẫy mạnh một phát, nước bắn tung toé và điều tệ hại đã tới. "Bựt..", dây câu đứt.

Đứng ngẩn ngơ, cầm sợi dây nhẹ tâng trên tay. Nó đã rất khôn, đợi đến sát cầu cảng, quẫy mạnh cạ dây cước vào chân cầu với lớp lớp hào bám trên ấy rất sắc, cứa đứt sợi dây. Nó chấp nhận mạo hiểm để thoát thân. Cũng không chắc nó sẽ tiếp tục sống lâu (vì lưỡi câu đã nằm trong bụng nó) nhưng nó không thể từ bỏ dòng sông của nó.

Một đợt gió tràn qua, nhẹ tênh. Trong lòng không còn chút luyến tiếc. Con cá đã dạy một bài học về cuộc sống. Không từ bỏ, kiên định và mạo hiểm!

Hôm nay thu hoạch rất nhiều. Một buổi đi câu thành công. Trời cũng bắt đầu nhá nhem, sóng vỗ ì oạp vào chân cầu đều đều, mặt trời ửng ráng nắng cuối đường chân trời ...Ta cũng về thôi. Tương lai ở đằng trước đấy, mai bước tới ....



Bỗng nhớ hai câu thơ của Huy Cận


"Lòng quê dờn dợn vời con nước,

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà"
12/09/2011 04:16Top#4

Symphony

Member

Tham gia ngày: 6 năm trước

Bài viết: 4,648

Cảm ơn: 0

Được cảm ơn: 0

Nhật ký những mảnh vụn sau chia tay Đọc xong tin nhắn của anh mà tay chân em rung rời, nghẹn lời, trái tim nghe đau nhói, quặn thắt khó mà thở, nước mắt thì không thể nào không rơi, nhưng em chạy trốn nó. Hôm nay 14/4/2011, 9h35 ... Đang ngồi tại văn phòng làm việc công ty. Đọc xong tin nhắn của anh mà tay chân em rụng rời, nghẹn lời, trái tim nghe đau nhói, quặn thắt khó mà thở, nước mắt thì không thể nào không rơi. Nhưng em chạy trốn nó vì đang ngồi trong văn phòng, em không muốn mọi người nhìn mình soi mói, rồi nghĩ em yếu đuối. Em đau lắm, nhưng không trách anh chỉ trách bản thân mình, mình đang bị quả báo.

Bây giờ em chỉ muốn chạy ra ngoài để thét lên cho thỏa nỗi lòng, đang muốn vỡ òa ra như những mảnh thủy tinh vỡ vụn, như những tảng băng tan chảy ra trôi lềnh bềnh trên biển không điểm tựa. Em không nghĩ là mình sẽ đau, em mạnh mẽ lắm nhưng bây giờ thì thật sự em ngã gục rồi anh à. Cái chữ Mọi trong em nó không còn hiện diện, nó bị ai đó bắt cóc rồi giấu vào một góc nào đó thôi, em nghĩ rồi mình sẽ tìm lại nó. Anh đừng giấu nó của em nhé!

10h30 - 18/4/2011 Anh à giờ này anh đang làm gì? Không biết từ bao giờ hay chỉ trong thời gian quen nhau ba tháng thôi, em lại có cái thói quen bất giác lúc nào cũng thích gọi điện và nhắn tin cho anh. Lúc nào em cũng quan tâm muốn biết anh đang làm gì, có lẽ em đã yêu và nhớ anh rất nhiều. Từng kỷ niệm, từng giây hạnh phúc em không thể nào quên được, làm sao em có thể quên được anh.

Bây giờ em có rất nhiều điều muốn nói, nhưng không biết xuất phát từ đâu, trong lòng em bừa bộn ngổn ngang cảm xúc. Ngày anh đi quá bất ngờ, quá vội vàng như ngày anh đến, để lại cho em một trời cảm xúc vô vị nhạt nhẽo, một nỗi đau đè nặng lên con tim, bóp ngạt con tim bé nhỏ đã đặt quá nhiều hy vọng vào anh, để rồi nhận lấy thất vọng quá cay đắng cho đứa con gái như em. Càng nhiều hạnh phúc, càng nhiều niềm vui anh mang đến, càng để lại cho em nhiều đau đớn như xát muối cõi lòng và con tim.

Trong những ngày quen nhau, em muốn viết nó thành một câu chuyện để lưu giữ chút gì đó kỷ niệm cho riêng hình bóng anh trong em, nhưng không thể nào sắp xếp cảm xúc của mình, không thể nào kiềm nén nỗi đau của tình yêu quá lớn, cũng như không thể nào chạy trốn những giọt nước mắt.

Từ ngày đầu quen nhau, gặp gỡ nhau cũng đầy thú vị, nếu như em không kể ra thì chẳng ai biết nó thú vị thế nào đâu, từ đó em cứ ngỡ rằng duyên phận của hai đứa mình đã đến, có quá nhiều kỷ niệm, rồi cả những cuộc nói chuyện điện thoại, những lần đi chơi với anh...

Em không thể nào quên, từng giây mà em cảm nhận được hạnh phúc chỉ dành cho riêng mình thật quá ngắn ngủi. Vì sao, vì sao anh? Phải chăng do tính tình của em? Không anh nhỉ - chắc là do anh và em sinh ra không phải là của nhau. Em thật đau đớn khi câu cuối dành cho tình yêu của chúng ta là như thế. Nghĩ cũng buồn cười, khi mới quen thì “duyên phận mình đã đến”, nhưng khi chia tay thì “mình sinh ra không dành cho nhau”, có lẽ là phải kết luận “có duyên mà không phận”.

Lúc xưa khi chưa biết yêu, em đã từng rất sợ tình yêu, thích ai em cũng giấu trong lòng mà không dám nói vì sợ mình bị từ chối. Em luôn đặt cho em cái vỏ bọc để tránh né những nỗi sợ. Tình yêu như một thứ gì đó mong manh và dễ vỡ, nên em chỉ chưng nó trong chiếc tủ kính mà không bao giờ dám chạm tay vào. Nhưng khi gặp anh, em đã đánh mất đi cái vỏ bọc của mình, đã vô tình chạm tay vào cái thứ dễ vỡ, đã quá vội vã để yêu anh, để rồi giờ đây chuốc lấy nỗi đau, một nỗi đau không tên, cảm giác như hàng trăm mảnh thủy tinh vỡ vụn.

Em nghĩ mình thật mạnh mẽ, sẽ quên được tất cả. Nhưng hóa ra khi em đã yêu cũng như những người con gái khác, cũng rất mãnh liệt, cũng rất chân thành và để rồi khi nhận thấy đớn đau thì khó có thể vượt qua.

Em gục ngã, ngã dài trên con đường vắng bóng anh, ngã dài trên nỗi nhớ không vơi, đến nỗi em đang nhận lấy một sự thật phũ phàng mà bản thân cũng dường như không thể chấp nhận - đó là em không dám đối diện với anh. Từ khi biết yêu anh, em đã trở nên yếu đuối mất rồi, em hận tại sao ông trời sinh em ra cho em được sự mạnh mẽ, nhưng chính anh đã cướp mất nó của em.

Ngày 19/4/2011, 5h08 AM Em tự nhủ với lòng sẽ quên anh nhanh thôi, nhưng dường như mỗi giây phút qua em không làm được điều đó.

Hôm nay em bắt đầu vào học một công việc mới. Nó có thể là tương lai của em, nó cũng có thể giúp em quên được anh. Nhưng nếu ngược lại, em không thể nào quên được anh để tập trung vào công việc, thì xem như từ nay em đã đánh mất đi cái khởi đầu quá tốt đẹp cho tương lai của mình.

Ngày 25/4/2011 Đã thêm vài ngày nữa trôi qua, cũng giống như trước là cả một tuần em bỏ bê việc ăn uống, không để mình ngơi nghỉ bất kỳ phút giây nào làm việc. Ở Sài Gòn sau khi đi làm về thì đi học rồi đi lang thang một mình, nghỉ học lại ra Thủ Đức hoặc Gò Vấp chơi với anh chị. Ở Bình Dương thì tìm cách buôn chuyện với mọi người trong gia đình, thậm chí là giỡn với những đứa con nít ngây ngô để khỏi phải suy nghĩ, không thì kiếm việc gì đó dọn dẹp nhà cửa quần quật. Về Biên Hòa thì đi chơi với bạn hoặc là dọn dẹp nhà cửa… sao cho không phải ở nhà một mình hoặc ít nhất khi màn đêm buông xuống mệt đừ để rồi ngủ thiếp đi, không phải chìm đắm trong niềm nhớ. Vì sao em luôn có thể sống với con người 2 mặt này. Đôi khi em muốn thét lên cho cả thế giới biết rằng em đã mất anh, nhưng với mọi người trong gia đình em không dám nói một lời nào. Em không muốn mọi người nói em quá yếu đuối, ủy mị trong tình cảm, yêu mà không có lý trí của con tim! Vì thế nên ở trước mặt tất cả, em luôn vui vẻ tươi cười hớn hở, che đậy khéo léo nỗi buồn của mình. Em nghĩ rằng làm như vậy sẽ tốt, nhưng dường như em đã đối xử bất công tàn nhẫn với bản thân thì phải. Em luôn chế ngự con tim mình, ép buộc bản thân không thể dành bất cứ tình cảm nào cho anh, không thể nhớ anh, thế mà nó vẫn đau, vẫn xót xa….

Em có nên hận anh không vì anh không xứng đáng với tình cảm của em. Rồi sẽ có người đến với em tốt hơn anh, nghĩ như vậy em có sớm quên được anh không? Biết bao lần đã đặt ra cho mình rất nhiều câu hỏi như đại loại để vượt qua, đôi khi còn tự nhủ với lòng hãy quên anh đi, để anh tìm được hạnh phúc mới cho riêng mình. Nhưng làm mọi cách vẫn không từ bỏ được thói quen quan tâm lo lắng cho anh mỗi ngày, không thể nào quên anh, không thể nào xóa được nỗi đau cào xé tâm can em từng ngày.

Mỗi giây phút nhớ về anh, nhớ về những tháng ngày hạnh phúc của chúng ta, rồi em chợt phải trở về thực tại với suy nghĩ rằng có một người con gái khác đang thay thế em gọi điện quan tâm anh hằng ngày và anh cũng không còn lo lắng nhớ thương em như trước đây. Bất giác không hiểu lý do gì, nguyên nhân do đâu, cả người em cứ run lên bần bật, tay chân em cứ lạnh ngắt và ê buốt, không thể nắm giữ vật gì trong tay nữa, muốn buông xuôi tất cả, trong đầu cứ lởn vởn câu nói mà em đã nghe được qua cuộc nói chuyện điện thoại của anh với một ai đó “Về nhà chưa, tối nay tính có lên nữa không?”.

Em cũng đã lớn đủ hiểu đủ nhận xét qua những việc đang xảy ra. Có lẽ anh muốn chấm dứt tất cả tình cảm của chúng ta khi anh chẳng còn dành sự lo lắng cho em hàng ngày, khi anh né tránh tất cả những câu hỏi của em về vấn đề tình cảm…

Nhưng cái làm cho em mệt mỏi là anh không muốn em quên bất kỳ kỷ niệm nào của chúng ta. Anh còn hứa sẽ kể cho em nghe một chuyện gì đó khi mọi khó khăn của anh được giải quyết, thỉnh thoảng lại gọi điện rủ em đi xem anh đá banh cho vui. Anh làm như vậy khiến em luôn chìm đắm trong cái vòng lẩn quẩn không biết đâu là thật đâu là giả tạo, không còn biết tin vào những gì đang xảy ra trước mắt, làm em mê muội trong cái ảo tưởng rằng sẽ có ngày anh quay về.

Em như một con ngốc, chỉ mới quen nhau 3 tháng thôi, lại tin tưởng và đặt hy vọng ở anh quá nhiều, để rồi giờ đây nhận lấy toàn cay đắng mà vẫn còn muốn tin tưởng anh không bao giờ dối trá. Đôi khi, em muốn nói ra với tất cả mọi người, để họ la mắng, chửi thằng vào mặt, cho em tỉnh giấc khỏi sự ngu ngơ điên dại này. Em đang rất cần một người bên cạnh, nhưng đó không phải là sự thương hại của anh. Anh biết không anh ích kỷ lắm, đã ra đi sao còn để lại đau khổ cho em thế này.
12/09/2011 04:16Top#5

Symphony

Member

Tham gia ngày: 6 năm trước

Bài viết: 4,648

Cảm ơn: 0

Được cảm ơn: 0

Nỗi lòng người đàn ông bị "cắm sừng" Ảnh minh họa: Insightempire.com.



Vợ yêu! Cho anh gọi em lần cuối như thế, vì kể từ giờ phút này anh sẽ không còn là chồng của em nữa.


Anh đã cố gắng hết sức nhưng cõ lẽ nỗi đau này quá lớn và nó dường như vượt quá sức chịu đựng của anh. Anh cũng tự dằn lòng mình bao nhiêu lần nhưng anh có cố thế nào đi nữa cũng không vượt qua được. Anh đau đớn, uất hận cùng cực vì sự phản bội của người vợ anh hằng yêu thương và lo lắng. Cuộc đời của anh hình như không may mắn. Từ khi sang Đức anh đã trải qua bao gian nan mới làm được bộ giấy tờ, làm xong rồi cũng không yên. Cầm trên tay tờ giấy trắng với lệnh trục xuất, anh lại bao đêm không ngủ được. Sau đó là một quãng thời gian chui rúc, tìm cách ở lại.

Khi anh về Việt Nam, anh chỉ hy vọng tìm được một người vợ trong sáng, tươm tất. Nhưng ngay cả điều tưởng như là đương nhiên đó cũng trở nên xa xỉ với anh. Cho dù như thế thì anh cũng đã thương yêu em hết thảy, không mong nhận lại điều gì. Trong gần 4 năm trời xa em, anh đi làm thuê tối mặt tối mũi, chỉ mong đến cuối tuần để gọi điện thoại hoặc chát với vợ.

Anh phải trả tiền nhà 2 cái, trả thêm tiền bảng lương cao để đủ điều kiện, rồi tiền chi phí đi lại về Việt Nam mỗi năm một lần. Mọi thứ đối với anh như là một cái cối giã gạo, ai cũng có thể đâm một chày lên đầu anh được. Nhưng anh không một lời than vãn với ai, kể cả em. Cũng chẳng ai hiểu được anh, mọi người cứ bảo sao anh đi làm hoài mà không dư đồng nào. Nhưng em thấy đó, làm sao có thể dư được. Anh vẫn nung nấu quyết tâm đón mẹ con em qua bằng được và rồi điều may mắn đó cũng đến với anh.

Rồi khi đón em qua đây để đoàn tụ gia đình cũng là một chuỗi ngày dài cơ cực và bần hàn.

Dù làm ăn gặp nhiều khó khăn nhưng anh cũng từng hạnh phúc, từng tự hào với anh em, bạn bè và cả mãn nguyện với việc vợ mình đàng hoàng xinh đẹp, thủy chung và con cái mạnh khỏe. Nào ngờ đâu sự đời lại khiến anh đau đớn đến tận ruột gan xương tủy. Mà người đâm chết trái tim anh, bóp nát niềm tin cuộc đời anh, chà xát lên niềm kiêu hãnh của anh, bẻ gãy ý chí và sự sống của anh lại chính là người vợ anh thương yêu hết lòng hết dạ.

Em! Làm sao em có thể làm thế được? Làm sao em có thể phản bội anh? Vì lý do gì mà em lại có thể lừa dối anh để đi ngoại tình? Em có biết anh đau khổ và tuyệt vọng như thế nào không?

Cũng đã qua rồi thời gian anh tự hỏi tại sao? Hàng trăm nghìn câu hỏi tại sao mf anh không trả lời được. Anh cũng thấy mình to con, cũng khỏe mạnh, cũng đẹp trai, cũng tràn đầy sinh lực, cũng có học thức và một vài chút gì đó tô vẽ nên con người thảm bại của anh lúc này. Chả thế mà có 2 tuần em đồng ý lấy anh ngay đó sao? Nực cười cho anh hay cho cả 2 chúng ta?

Khi em qua đây với đầy đủ giấy tờ hợp lệ, em có bằng xe hơi, có công ăn việc làm ổn định với mức lương khá, em bắt đầu nhìn cuộc đời với một cách nhìn khác và có lẽ cũng nhìn chồng em bằng con mắt khác. Em đã quên mất mình đang đứng ở đâu và có gì? Có nghiệt ngã quá không em?

Anh đi Hamburg lần này là để em có thời gian suy nghĩ như thế nào tốt nhất cho bản thân em. Còn anh, anh đã có quyết định của riêng mình. Em có thể chọn một trong 2 thằng con trai của anh, đây là điều day dứt nhất của anh lúc này nhưng dù sao em cũng phải lựa chọn.

Chúc em thành công trong cuộc sống sau này và mong rằng hãy từ bỏ thói lẳng lơ của em để đừng khiến người đàn ông tốt bụng nào đó như anh phải ân hận. Minh Tuấn
12/09/2011 04:16Top#6

Symphony

Member

Tham gia ngày: 6 năm trước

Bài viết: 4,648

Cảm ơn: 0

Được cảm ơn: 0

Lý do con chưa được mang họ Xin lỗi con vì đến nay con đã 6,5 tháng tuổi rồi mà mẹ vẫn chưa làm giấy khai sinh. Mỗi lần có việc phải ghi tên con, mẹ đều ghi là “HT”- chỉ có vậy, cũng may là có họ là H như họ Nguyễn, Trần…. nên cũng không ai thắc mắc, cùng lắm là họ chỉ hỏi lại mẹ “Họ tên ngắn thế này thôi à?”. Cho đến hôm 1/6 mẹ đưa con đi uống vitamin A ngoài trạm y tế, đông quá, mẹ phải chen chân xếp hàng mới được ghi tên vào sổ theo dõi. Cô ở bàn ghi phiếu hỏi mẹ cộc lốc “Họ tên con?” (mẹ nghĩ chắc cô ấy bận quá, vất vả vì đông các bạn nên cô ấy có thái độ như thế), mẹ trả lời “HT ạ”, cô ấy hỏi lại mẹ “Chỉ có mỗi HT thôi à?” mẹ trả lời “vâng ạ” dù hơi ấp úng. Cô ấy ghi ghi chép chép rồi hỏi tiếp “họ tên bố?”, mẹ giật mình nhưng không thể suy nghĩ lâu hơn được để trả lời vì cô ấy còn bận ghi danh sách cho những bạn khác nữa, mẹ trả lời “PKH ạ”. Cô ấy ngẩng đầu lên nhìn mẹ ngỡ ngàng, chắc cô ấy nghĩ mẹ có vấn đề cũng nên, rồi hỏi lại mẹ “Sao con một họ, bố một họ?”, mẹ lúng túng “Chị cho em xin tờ phiếu em điền lại ạ”.

Vậy là cuối cùng, khó khăn lắm mẹ mới viết họ tên con trên phiếu theo dõi là “PHT”, có lẽ là lần đầu mẹ viết tên con đầy đủ như vậy nên mẹ không khỏi lúng túng vì mẹ đã lấy họ của bố để ghép với tên con…. Mẹ xin lỗi vì đến giờ mẹ con mình vẫn phải sống một cuộc sống con có bố mà không dám nhận.

Con cũng được sinh ra và lớn lên như bao đứa trẻ khác nhưng con chịu nhiều thiệt thòi hơn chúng, con cũng phải sống mà không được công khai như mẹ đang sống. Ngắm con nằm ngủ, ngắm con chơi đùa, mẹ không khỏi chạnh lòng, mẹ thương con nhiều lắm. Nhiều lúc mẹ nghĩ, không biết mẹ có nên chờ đợi điều tốt đẹp nhất là con được mang họ bố không, hay mẹ và con nên dừng lại? Nhưng mẹ nghĩ, dù mẹ có bù đắp cho con như thế nào đi chăng nữa, mẹ có lo lắng cho con như thế nào đi chăng nữa thì mẹ cũng chỉ là một người mẹ, không thể thay thế vai trò của một người bố cho con.

Mẹ mong rằng dù thế nào đi chăng nữa, sau này lớn lên con cũng đừng oán trách mẹ, ai cũng có những sai lầm trong cuộc đời, có vấp ngã thì càng phải mạnh mẽ đứng lên, đối diện với nó. Mẹ không còn muốn oán trách hay tiếc nuối quãng thời gian trôi qua vì cảm giác ấy càng làm cho mẹ thêm xót xa, chi bằng mẹ cứ sống cho con, hết lòng vì con để mẹ không phải hối tiếc về điều đó vì con là tất cả đối với mẹ, mẹ sinh con ra bằng tình yêu, mẹ nuôi con khôn lớn cũng bằng tình yêu, nhờ có con mà mẹ đã vượt qua được bao khó khăn, có những lúc tưởng chừng như cùng cực nhất.

Bố con bảo rằng, chờ công việc của bố con đâu vào đấy thì sẽ công khai. Không phải mẹ không buồn vì điều đó nhưng mẹ thấy thương con, thương con vì con cũng phải sống cuộc sống giấu diếm như bây giờ (dù con chưa hiểu gì cả), thương con vì con thiệt thòi nhiều quá so với những đứa trẻ khác. Đôi khi mẹ nghĩ, tiền tài, danh vọng…. tất cả những cái đó nếu đem cân đong đo đếm với con hoặc cho mẹ lựa chọn, thì chắc chắn mẹ sẽ chọn con bởi con là tất cả đối với mẹ…. Mẹ nhận ra rằng, cuộc sống của mẹ nhiều màu trầm hơn là màu sáng!.. Ngàn lần xin lỗi con! Bồ Công Anh

Nguồn: vnexpress.net
12/09/2011 04:16Top#7

Symphony

Member

Tham gia ngày: 6 năm trước

Bài viết: 4,648

Cảm ơn: 0

Được cảm ơn: 0

Hạnh phúc không trọn vẹn Vợ yêu. Cho phép anh được gọi em một lần như vậy. Bởi anh thèm được gọi tiếng “vợ” và được nghe tiếng “chồng” từ em. Đáng nhẽ ra ngày hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong đời anh. Anh ngồi đây viết cho em, mà hình dung đám cưới chúng mình như thế nào, hình dung em lộng lẫy trong bộ váy cưới, hình dung khuôn mặt rạng rỡ của hai đứa, hình dung giờ này em đang trong vòng tay anh, căn phòng này đang tràn ngập hạnh phúc. Vậy là đã 37 ngày kể từ cái ngày ấy, cái ngày mà anh mãi mãi sẽ không còn em. Đã 37 ngày anh không được nghe tiếng yêu, không còn được siết chặt em trong vòng tay, cảm nhận hơi thở của em, hôn lên cái trán bướng bỉnh mà đáng yêu, 37 ngày không một nụ hôn nồng ấm, ngọt ngào, 37 ngày lạnh lẽo, trống rỗng, cô đơn, mất ngủ.

Không biết đến bao giờ anh có thể quên những giây phút bên em. Những mùa đông lạnh giá em ngồi co ro sau xe anh, em bảo mùa đông khiến cho người ta gần nhau hơn, em thường hỏi anh có lạnh không mặc dù biết đã có bàn tay ấm áp của em sưởi ấm cho anh. Những ngày chủ nhật của riêng 2 đứa, em thì nấu cơm, anh quét nhà, những bữa cơm em nấu cho anh, món hoa quả trộn sữa chua em làm cho anh, rồi khi cùng nhau phơi đồ, anh đã đứng ngắm em và tự hào về người vợ đảm đang trong tương lai của mình.

Những buổi tối cùng em đi bộ tập thể dục, cùng mơ ước về một ngôi nhà giống như những ngôi nhà ở chỗ đấy, cùng tranh luận về những đứa con của mình sau này sẽ là trai hay gái. Hay chỉ đơn giản là những hôm đưa đón em đi làm, đi ăn sáng, cô bán bún ốc thường hay hỏi hai vợ chồng ăn gì, không biết lúc đó em có khẽ mỉm cười?

Còn nhiều nhiều những kỷ niệm nữa mà có lẽ em nhắc anh mới nhớ, chính vì thế mà em vẫn hay trách anh, nhưng xin em hãy hiểu cho anh, bởi vì một phần là do đặc tính của đàn ông là như vậy, thường không nhớ được nhiều việc nhỏ, một phần là đầu óc anh còn đang lo tính cho tương lai cuộc sống của hai đứa mình. Rồi cả những lần giận dỗi, đến bây giờ thì anh thấy thực sự tai hại, anh không nghĩ những khoảng lặng đó lại có thể giết chết tình yêu em giành cho anh. Anh thực sự không hiểu?

Không hiểu tại sao em lại quyết định như vậy? Chẳng nhẽ tình yêu của hai đứa mình không đủ sức mạnh để vượt qua những khó khăn, vướng mắc giữa hai đứa? Không hiểu tại sao em lại nghĩ là cuộc sống vợ chồng sau này sẽ nhàm chán, tẻ nhạt, tại sao em lại nghĩ anh là người sống không biết quan tâm, không tình cảm, mà chỉ khi sợ mất em thì em mới thấy được điều đó? Liệu có phải do tình cảm của một người khác, mà khi ở bên người đó em cảm thấy được là chính em, được hạnh phúc, được che chở, một người đàn ông quyết đoán, biết quan tâm, những thứ mà em không thấy ở anh? Những câu hỏi cứ luôn trong đầu anh từ hôm đấy đến giờ.

Giờ phút này có lẽ là cột mốc đáng nhớ cuối cùng, cái phao níu kéo cuối cùng, bức thư này có lẽ là sợi dây nối cuối cùng giữa hai đứa mình, rồi cũng sẽ bị cắt đứt nốt. Sau hôm nay, khi sáng tỉnh dậy thì vẫn chỉ có mình anh trong căn phòng lạnh lẽo. Sau hôm nay, em sẽ bước đi trên con đường của riêng em. Anh sẽ không níu kéo, sẽ không liên lạc, em sẽ không còn thấy cuộc gọi đến từ anh, sẽ không còn thấy nick anh trong list của em sáng, sẽ không gặp mặt anh nữa, sẽ không còn phải nhận một thông tin gì về anh, hoặc giả sau này trên đường có vô tình trông thấy em bên người khác, anh sẽ coi như không quen, bởi vì khi tình yêu đã không đơm hoa kết trái thì gặp nhau chỉ làm cho nhau thêm đau.

Anh sợ khi gọi cho em chỉ nghe tiếng chuông lạnh lùng, biết rằng em ở bên kia đang nhìn vào màn hình mà không muốn nghe. Anh sợ phải nhắn tin cho em mà không có hồi âm. Anh sợ khi online chỉ nhìn thấy em không hiện. Anh sợ phải gặp mặt em khi tụ tập cùng gia đình, em vẫn ngay cạnh anh đây mà sao lạnh lùng quá, anh sợ rồi mai kia khi cả nhà tụ tập anh sẽ phải đụng mặt người đàn ông của em. Như vậy là anh lại thêm một lần đau, vì không những anh mất đi người vợ của mình, mà còn mất cả người bạn tri kỷ, mất đi cả những người bạn thân thiết lâu nay. Ai đó đã nói chỉ có tình yêu bắt nguồn từ tình bạn chứ không thể không yêu mà vẫn có thể là bạn, không biết có đúng không?

Anh muốn nói với em, quyết định của em là đúng, bởi vì em cần có cuộc sống hạnh phúc, cần có một người đàn ông, một chỗ tựa vững chắc, một bờ vai của riêng em, điều mà anh chưa làm được. Mê tín một chút, tử vi của anh nói anh hoặc là 2, 3 đời vợ hoặc sống cô độc, chính vì vậy quyết định của em lại càng đúng, bởi nếu em là vợ anh thì cũng không thể là người vợ duy nhất, anh không thể ích kỷ, cố làm mọi việc để giữ em lại bên cạnh mình. Em hãy mạnh mẽ lên, và không việc gì phải tự dằn vặt mình hay đau lòng, bởi vì quyết định của em là đúng, và hơn nữa, có lẽ chỉ chưa đầy một năm nữa thôi rồi em cũng sẽ quên hết (như những gì em nói về cuộc tình trước của em thì anh có thể yên tâm), cuối năm nay biết đâu em sẽ tìm được người chồng lý tưởng của mình sống một cuộc sống hạnh phúc

Anh thực sự, thực sự muốn nói với em lần cuối cùng, không phải bằng những dòng chữ vô hồn này, bằng chính giọng nói của anh: ANH YÊU EM! Ami…o

Nguồn: vnexpress.net
12/09/2011 04:16Top#8

Symphony

Member

Tham gia ngày: 6 năm trước

Bài viết: 4,648

Cảm ơn: 0

Được cảm ơn: 0

Sao em cứ mãi là gió vô tình ? Thực tại ở đây là tôi đã không thể chạm tới được em trong trò trơi đuổi bắt này. Tôi chạy theo em nhưng em lại đang chạy đến với một bóng hình khác, một bóng hình đã đến trước tôi… Ngoài trời đang mưa, mưa hối hả dội nước lên những mái tôn đang hừng hực bốc hơi nóng sau một ngày bị thiêu đốt bởi ánh mặt trời. Gió vô tình đi ngang, thấy những hạt nước nhỏ li ti lạc lối bay lửng lơ, vội vàng gom lại và ném tất cả chúng vào cửa kính để tạo nên một tấm màn mờ ảo chắn ngang giữa cõi thực tại và cõi mộng ngoài kia. Ở ngoài đó, tôi và em đang chơi trò đuổi bắt dưới trời mưa. Em chạy trước, tôi chạy theo sau dang rộng đôi tay mong có thể níu giữ được em trong một khoảnh khắc nào đó. Em cười trong vắt, trong hơn cả những giọt mưa. Nếu lúc ấy có một chiếc bình, tôi sẽ hứng lấy tất cả tiếng cười của em, mang nó về giữ gìn như một thứ rượu quý, một thứ men say em dành cho tôi. Để rồi mỗi khi nhớ em tôi lại lấy ra một giọt thật nhỏ, uống để rồi say… để quên đi thực tại, để được sống ở thế giới mà chỉ có tôi với em bên nhau ngập tràn hạnh phúc.

Thực tại ở đây là tôi đã không thể chạm tới được em trong trò trơi đuổi bắt này. Tôi chạy theo em nhưng em lại đang chạy đến với một bóng hình khác, một bóng hình đã đến trước tôi…

Muốn được một lần cùng em trú mưa dưới mái hiên nhà ai, em nhẹ nhàng dựa vào vai tôi, hơi thở ấm áp. Lúc ấy, tôi sẽ kể em nghe chuyện tình buồn của mây và gió. Mưa chính là những giọt nước mắt của mây, khi gió mải mê rong chơi xô mây về miền sấm chớp, để mây phải khóc khi lòng trĩu nặng.

Tôi đã từng khóc, khóc với nỗi đau, với ước mong nước mắt sẽ xóa nhòa đi hình ảnh của em trong tâm trí. Thế nhưng có vẻ như nước mắt lại làm cho hình ảnh của em trở nên trong trẻo hơn, rõ nét hơn trong cái tâm trí hỗn độn mịt mờ này. Và hình như hình ảnh em lại là điểm sáng nhất, soi rọi cho tâm hồn cô đơn này. Giống như một thiên thần xinh đẹp đang dẫn lối cho một linh hồn tội lỗi đến với dòng suối yêu thương nằm trong thung lũng tình yêu. Nơi đó, nó được tắm mình trong dòng nước mát, gột rửa hết tội lỗi của mình và được xức thứ dầu thơm của hạnh phúc. Và nó thấy mình nhẹ lắm, nhẹ đến mức nó đang lơ lửng bay dần lên cao hướng về phía có thứ ánh sáng dịu dàng tinh khôi phát ra từ miền cực lạc.

Mây ngừng khóc và mưa thôi rơi, còn tôi nhớ em cồn cào da diết. Đã bao lần muốn nói nhớ em thật nhiều rồi lại thôi, tin nhắn đã viết nhưng rồi lại vội vàng xóa đi như xóa một ký ức đau thương.

Em là người đã khiến tôi cảm thấy tim mình đau thực sự, đã có lúc tôi phải ghì chặt lấy nó, giữ để cho nó đừng đau thêm nữa. Nếu không tôi có thể sẽ không chịu đựng được và phải xé toang lồng ngực mình ra, giật đứt trái tim, quẳng nó vào cõi hư vô nào đó hoặc khóa chặt nó lại trong một chiếc rương, đem ném nó xuống dưới đáy đại dương sâu thẳm như một sự giải thoát để nó không thể làm tôi đau thêm nữa.

Nhưng giờ này, tôi lại cảm thấy hạnh phúc với nỗi đau. Cám ơn em đã mang đến cho tôi niềm hạnh phúc này trong cuộc đời và cám ơn cuộc đời đã cho tôi được gặp em.

Đức Nam

Nguồn: vnexpress.net

12/09/2011 04:16Top#9

Symphony

Member

Tham gia ngày: 6 năm trước

Bài viết: 4,648

Cảm ơn: 0

Được cảm ơn: 0

"Dế" yêu - nhân chứng một cuộc tình Ảnh minh họa: Blogspot.com.

Em vẫn nhớ rõ cảm giác mình lắp bắp điện thoại cho anh, miệng lí nhí hỏi “Sao lại tặng em thứ ấy, đắt tiền lắm?”...


Ngày xưa, thời sinh viên của em thường gắn với buồng điện thoại công cộng. Những khi gọi về nhà em thường nói ngắn gọn, nhanh chóng và một câu hay nghe nhất là: "Vậy nhé, cả nhà đừng lo, ổn cả. Có gì con gọi lại sau. Cúp máy tút...tút...tút...”. Em cũng lên lịch một tuần gọi mấy lần. Thật là may vì lúc ấy em chẳng có người yêu nên không mất thêm khoản "nấu cháo" mỗi đêm như mấy đứa bạn cùng phòng. Rồi sau này, em cũng tậu được một con dế xoàng xoàng đủ để alo và nhắn tin tò tí te, thế là cũng vui rồi anh ạ. Cho đến ngày em gặp anh và yêu anh, món quà sinh nhật đầu tiên anh tặng em làm em nhớ mãi. Đó là một chiếc điện thoại rất xinh xắn, đầy đủ chức năng và “Pro” hơn con dế em đang dùng nữa. Khi em hồi hộp mở quà, thay vì vui mừng thì em ngỗi thần thờ nhìn nó, vì với em thời sinh viên khó khăn và cần chắt chiu mọi thứ. Có lẽ vậy nên em không muốn anh tốn kém vì em.

Em vẫn nhớ rõ cảm giác mình lắp bắp điện thoại cho anh, miệng lí nhí hỏi “Sao lại tặng em thứ ấy, đắt tiền lắm?”. Chắc lúc ấy anh không cảm nhận được cảm giác bối rối và ngại ngùng của em thế nào nhỉ? Anh chỉ luôn cười hiền lành và hỏi "Em có thích không? Em thích thì anh vui rồi, đừng nghĩ gì cả”. Em tần ngần mãi đến một khoảng thời gian sau mới thôi nghĩ vẩn vơ về điều ấy.

Từ đó cho đến nay em vẫn xài chiếc điện thoại anh tặng. Mình yêu nhau gần 4 năm và em dùng nó cũng được hơn 3 năm rồi anh nhỉ? Thời gian trôi nhanh thật. Bây giờ công nghệ càng hiện đại, điện thoại cũng đua nhau ra nhiều kiểu bắt mắt, đa chức năng và đầy đủ tiện ích. Nhưng thật sự em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thay thế con dế yêu anh tặng cả. Với em, nó mang ý nghĩa lớn hơn bất cứ món quà vật chất nào khác. Bởi lẽ, khi có nó, em cảm thấy như anh đang ở bên em vậy. Chỉ cần bấm máy “A lô” là nghe tiếng anh ngay rồi. Mà nếu ai cũng như em, có lẽ các nhà thiết kế và kinh doanh điện thoại sẽ dẹp tiệm mất anh nhỉ?

Năm tháng cứ trôi đi, chiếc điện thoại tưởng chừng vô tri vô giác nhưng sự thật nó đã chứng kiến rất nhiều thăng trầm trong tình cảm hai đứa mình, những lời nói yêu thương và cả những giận hờn vu vơ, nụ cười và nước mắt. Cứ mỗi lần em mở điện thoại ra, mọi cảm xúc đều ở đấy. Anh còn nhớ không? Mình đã có những tháng ngày xa cách vời vợi nhưng đêm đêm, em vẫn nghe giọng anh thầm thì trong điện thoại ấm áp:"Mèo con của anh ngủ ngon nhé, Hà Nội mùa này lạnh lắm... Anh rất nhớ em". Em cuộn mình vào chăn cười rúc rích, nghe đầu dây bên kia giọng anh lúc to lúc nhỏ trầm ấm. Em thấy anh thật gần như chưa bao giờ xa cách.

Tình yêu luôn có nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều lúc không như mình mong đợi, chúng ta từng giận nhau, cũng chia tay năm bảy lần mà lần nào cũng đều là em vô lý. Anh vẫn lặng lẽ dõi theo cuộc đời em, lâu lâu lại gửi cho em vài dòng tin nhắn: "Em có khỏe không? Dạo này em ra sao?”, chẳng dám nói thương nhiều, chẳng dám bảo anh đang lo cho em nhiều lắm.

Có những buổi chiều em lang thang trên con đường vắng, chẳng biết Sài Gòn ngỡ ngàng vì cuối hạ hay đầu thu mà lá rụng nhiều hơn. Em thấy mình thật cô độc khi không có anh. Mắt em buồn thiu nhìn chiếc điện thoại nhớ anh đến nao lòng. Em cảm thấy mình thật có lỗi khi luôn dằn vặt anh vì những điều không đáng. Tay em bấm số điện thoại anh, mắt đã ngấn nước. Rồi khi giọng nói thân thương của anh cất lên, chỉ còn em vỡ òa trong nước mắt. Em lại về với anh thôi anh à.

Những năm tháng trôi qua, anh đã dành cho em hơn những gì anh nhận được, anh kiên nhẫn và lặng lẽ bên em. Anh cứng rắn, chững chạc còn em không ít lần trẻ con sốc nổi và làm anh mệt mỏi. Em học được sự kiềm chế bản thân từ anh, anh luôn cho em cơ hội nhận lỗi và vỗ về em: “Nín đi em, đừng khóc nữa, nghe tiếng anh rồi mà vẫn khóc à...”. Thế rồi chẳng hiểu sao em lại càng nức nở to hơn, cảm ơn anh vì từng yêu thương em nhiều như thế.

Giờ đây, con dế yêu của em lâu lâu vẫn dở chứng ương bướng lắm anh à. Có vài hôm nó tắt nguồn, hoặc treo máy luôn. Hậu quả vì bị em cho nằm chung cùng đám quần áo giặt lên giũ xuống mấy bận bởi cái tính đãng trí của em. Ngẫm lại thật tội cho nó. Được cái nó cũng dễ “chữa trị”, chỉ cần em tháo nắp, gỡ pin, bật máy sấy tóc vù vù một tí là có thể lắp vào xài tiếp. Vẫn tốt như thường anh ạ.

Nhiều hôm rảnh tay, em lại nghịch nó một lúc thật lâu. Phát hiện ra cái gì mới mẻ em lại khoe anh. Lúc ấy anh toàn cười bảo em: “Em giỏi thế, sao anh không biết nhỉ?”. Thật ra là anh xạo em đấy, anh là lập trình viên trên mấy dòng điện thoại đa chức năng mà, chắc chắn anh biết nhiều hơn em rồi. Nhưng thật lòng em chả bao giờ vặn vẹo anh vì kiểu xạo dễ thương ấy cả.

Hôm nọ, em đang tò te alo trước cửa thế mà vẫn bị hai tên bịt mặt ép vào tường. Khiếp! Nó giật phăng điện thoại của em, em chỉ kịp “á” một tiếng, bọn nó chạy mất vào bóng đêm. Còn điện thoại của em thì văng vào một góc. Chắc vì hụt tay nên chúng lấy không được. Em một phen sợ chết khiếp, lại có dịp mách với anh. Thật may anh nhỉ? Cái điện thoại này có duyên nợ với em rồi, ngỡ mất mà nó lại về với em thôi. Biết bao chuyện của em đều gắn với nó. Em thương nó lắm, trầy trật te tua, bọc keo dán liên tục mà nó vẫn tróc ra mấy bận. Thật sự, em cố gắng giữ gìn nó như đang giữ gìn tình cảm anh dành cho em vậy.

Giá ngày trước anh mua cho em bây giờ có thể mua được một chiếc và 1/2 của một chiếc như thế rồi ý. Thời sinh viên của em, nó là một món quà lớn, bây giờ nó càng lớn hơn bởi đó là những ân tình anh trao gửi, là kỷ niệm thân thương của hơn 1.245 ngày có lẻ anh đã luôn bên em và yêu thương em. Đi đâu không mang điện thoại theo em lại thấy thiếu thiếu khó chịu, giờ nó đã trở thành vật bất ly thân của em rồi anh à. Mỗi ngày, em lại thấy nó thân thương quá đỗi. Sau khi viết những dòng này xong, em sẽ lôi dế yêu của mình ra, bấm số và gọi cho anh: “Chồng à, chiều nay sang em nhé!”.
12/09/2011 04:16Top#10

Symphony

Member

Tham gia ngày: 6 năm trước

Bài viết: 4,648

Cảm ơn: 0

Được cảm ơn: 0

Tôi yêu người đàn bà có chồng!

Tôi, gã trai 25 tuổi đã phải lòng em, người phụ nữ hơn tôi 10 tuổi và đã có một gia đình hạnh phúc... Chiều Hà Nội mưa buồn nhớ em! Tôi, một gã con trai 25 tuổi có vẻ bề ngoài được mọi người đánh giá khách quan là ưa nhìn. So với những người bạn cùng trang lứa thì tôi cũng hơn tụi nó khi có một công việc ổn định. Tôi cũng như bao người đàn ông trưởng thành khác, cũng trải qua nhiều mối tình với những cô gái khác nhau... nhưng bản thân tôi tự biết, mình là một gã đàn ông không chung thủy. Tôi tìm đến với họ như thú vui qua đường rồi phũ phàng, nhẫn tâm bỏ rơi họ một cách không thương tiếc. Từ trước tới giờ, tôi chỉ có làm khổ người ta chứ bản thân tôi chưa bao giờ phải khổ vì ai, cũng chưa bao giờ nói với cô gái nào về chuyện tương lai hay hứa hẹn với họ cuộc sống sau này sẽ thế nào... Thế nhưng Tết vừa rồi, trong một cuộc nhậu nhẹt với đám bạn, tôi tình cờ quen một người phụ nữ. Cô ấy không xinh đẹp nổi bật, cũng không có gì đặc biệt nhưng cô ấy đã cuốn hút tôi bởi vẻ bề ngoài dễ thương. Đây là người phụ nữ đầu tiên tôi yêu chân thành... nhưng số phận trớ trêu thay khi ông trời đã không cho tình yêu của tôi được trọn vẹn. Phải chăng đây là quả báo cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho những cô gái khác... Bởi người tôi yêu là một người phụ nữ 35 tuổi và đã có gia đình, dù cuộc hôn nhân ấy không có tình yêu. Tôi biết em từ lâu và trong lòng vẫn thầm ngưỡng mộ em. Tôi ngưỡng mộ em là một người phụ nữ xinh đẹp mà rất giỏi giang... dù trong lòng rất thích em nhưng tôi vẫn khách sáo gọi em là "chị". Em là một người phụ nữ có địa vị trong xã hội, giỏi ngoại giao và ăn nói khéo léo nên việc kinh doanh của em rất thành công, sự nghiệp phát triển tốt… nhưng người ta vẫn thường hay nói "Người giàu cũng khóc", không ai biết được bề ngoài em cười cười nói nói nhưng trong lòng em cũng lắm suy tư. Trong công việc em là một người mạnh mẽ nhưng suy cho cùng em cũng chỉ là phụ nữ, cũng rất yếu đuối trong tình yêu. Có một dạo tôi và em hay nhắn tin tâm sự cho nhau về chuyện tình cảm của mình. Em nói rằng, "Từ trước tới giờ em sống với chồng nhưng không hề có tình cảm, mặc dù chồng em rất yêu em nhưng cũng không ít lần làm em phải thất vọng". Những lúc nhắn tin với nhau, em thường gọi tôi là “anh chàng đẹp trai”, và dường như khoảng cách tuổi tác giữa tôi và em không còn nữa... Co một lần, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn của em, “Có thể em sẽ đi nơi khác sống, không biết anh có nhớ em không? Còn em, nếu đi xa, em sẽ nhớ anh nhiều lắm!”, tôi thấy lạ nhưng cũng nghĩ rằng, đó chỉ là những cảm xúc thoáng qua chứ không dám mơ mộng nhiều đến những dòng tin nhắn đó. Rồi bỗng một ngày đẹp trời, em nói “Em đã yêu thầm anh suốt hai năm qua”, và “Điều anh khiến em ấn tượng nhất là nụ cười của anh, vì nó hé lộ hàm răng trắng và em rất thích”, tôi không dám tin vào những gì mình vừa nghe vì có nằm mơ, tôi cũng dám nghĩ mình sẽ lọt vào mắt xanh của một người phụ nữ hoàn hảo như em. Tôi biết mình thua xa những người đàn ông đang thầm thương em. Tôi ngơ ngác giữa những suy nghĩ lẫn lộn, nghi ngờ đủ điều và không biết những điều em vừa nói với tôi là chân thành hay chỉ để trêu chọc... Vì cũng đã thích em từ lâu nên tôi muốn thử xem tình cảm của em như thế nào! Hôm đó, tôi hẹn gặp em ở một quán cà phê và đến trước, ngồi đợi em ở đấy. Mặc dù đã trải qua không ít cuộc tình, không ít cuộc hẹn nhưng sao lần này tôi hồi hộp quá! Và em đã đến… tôi không thể tin vào mắt mình khi người phụ nữ đứng trước mặt tôi là một người mang vẻ đẹp quý phái, sang trọng và xức mùi nước hoa thật quyến rũ… Ngay ngày hôm đó, chúng tôi đã trao cho nhau những nụ hôn bỏng cháy… cảm giác thật khó tả xen lẫn niềm hạnh phúc vô bờ khi có em bên cạnh và được ôm em chặt vào lòng! Cuộc tình của chúng tôi đã bắt đầu như thế! Những ngày đầu mới yêu nhau, chúng tôi quấn quýt với nhau không muốn xa rời… những ngày tháng đó thật vui vẻ, hạnh phúc biết bao! Nhưng… đúng là cuộc tình nào cũng lắm chông gai "Chẳng một điều chi tự nhiên cho ta dễ dãi và cuộc đời ta đâu như cơn mơ mãi mãi". Khi chúng tôi đang sống trong niềm hạnh phúc vô bờ thì chồng em bắt đầu nghi ngờ và cho rằng, em đang ngoại tình. Cũng kể từ đó, anh ta quản thúc em, quản lý cả điện thoại của em… và áp lực về công việc, gia đình nên em đã nói lời chia tay tôi. Khi nghe được lời chia tay từ em, tôi cảm thấy hụt hẫng vô cùng! Trái tim tôi đau như có ai đó lấy dao cứa sâu vào trái tim tôi… Cả ngày hôm đó, tôi không còn tâm trí để làm bất cứ một việc gì, tôi thẫn thờ như người mất hồn và chỉ muốn được gặp em để níu kéo lại cuộc tình này. Người phụ nữ đứng trước mặt tôi thật quyến rũ... (Ảnh minh họa)

Sau những cuộc điện thoại níu kéo của tôi, em đã chấp nhận quay lại, mặc dù tôi và em đều biết rất rõ, cuộc tình này sẽ không bao giờ có kết quả tốt đẹp… Dù biết được tương lai sẽ như thế nhưng tôi vẫn yêu, yêu điên dại và chỉ biết sống hết mình cho tình yêu hiện tại này. Em đã từng khuyên tôi, “Hãy xem em như những người phụ nữ qua đường khác. Hãy bỏ em đi…” nhưng làm sao tôi có thể làm như vậy khi trái tim tôi đã yêu thương em quá nhiều! Tôi cũng đã từng cố quên đi hình ảnh em nhưng càng cố quên bao nhiêu thì hình ảnh em lại càng hằn sâu trong tâm trí tôi bấy nhiêu… Giờ đây, em vẫn là của tôi, vẫn một lòng yêu tôi… mặc dù chúng tôi không còn nhiều thời gian để gặp gỡ và ở bên cạnh nhau như trước bởi, em vẫn còn trách nhiệm với gia đình, chồng con nên em không thể từ bỏ tất cả để đến với tôi như một người phụ nữ còn độc thân nữa… Khi biết lên những dòng này, nỗi nhớ em đang dâng trào trong trái tim tôi… và dù sau này có xảy ra bất cứ chuyện gì đi nữa thì tôi vẫn yêu em… mãi mãi yêu mình em thôi!
Trả lời nhanh
Vui lòng nhập Nội dung trả lời! Nội dung trả lời phải lớn hơn 15 ký tự!
Bài cùng chuyên mục

Ước gì em như ngày xưa

6 năm trước - Trả lời: 1 - Lượt xem: 15,654

Cửa sổ blog (ST)

6 năm trước - Trả lời: 30 - Lượt xem: 850

"Anh yêu em như em vẫn vậy!"

6 năm trước - Trả lời: 1 - Lượt xem: 522

lam quen va ket ban

6 năm trước - Trả lời: 1 - Lượt xem: 205

Bao nhiêu người ủng hộ quan hệ trước hôn nhân!

6 năm trước - Trả lời: 2 - Lượt xem: 504

Tài sản quý báu nhất nằm ở đâu?

6 năm trước - Trả lời: 1 - Lượt xem: 222

Nếu một ngày nào đó

6 năm trước - Trả lời: 1 - Lượt xem: 225

Chân thành

6 năm trước - Trả lời: 1 - Lượt xem: 249

Những thay đổi về sinh lý tuổi dậy thì ở bạn gái

6 năm trước - Trả lời: 1 - Lượt xem: 186

Gửi vợ

6 năm trước - Trả lời: 1 - Lượt xem: 317

1
Đại lý vé máy bay Vietnam Airline, bán vé máy bay giá rẻ Vietjet Air, Jetstar